Chia Sẻ Lời Chúa

Chúa nhật VI Phục sinh – Sống Lời Chúa

Ngày hôm nay, người ta thường dùng rất nhiều những dấu hiệu để nói lên một điều gì đó. Dấu hiệu ngoài đường phố, dấu hiệu tại phi trường, dấu hiệu trong lớp học… Chẳng hạn một tấm bảng vẽ hai em nhỏ cắp sách, đó là dấu hiệu gần tới trường học, xe cộ phải thận trọng,

Trong lãnh vực tôn giáo, chúng ta cũng thường dùng những dấu hiệu bên ngoài để nói lên tâm tình, ý nghĩa hay ơn thánh bên trong. Chẳng hạn chúng ta quì gối để tỏ lòng tôn kính khi tham dự thánh lễ hay khi lãnh nhận các bí tích.

Tuy nhiên, điều đáng buồn đó là chúng ta chỉ chú trọng tới những dấu hiệu, những nghi thức bên ngoài mà quên mất điều chính yếu, đó là ý nghĩa và tâm tình bên trong.

Có những người tín hữu cận thận chu toàn những dấu hiệu bên ngoài như làm dấu thánh giá, đi nhà thờ và xưng tội rước lễ, khiến cho mọi người cứ tưởng rằng họ là những kẻ đạo đức và tốt lành.

Một bài thánh ca tuyệt vời và những nghi thức trang trọng có thể làm cho những người chung quanh cảm động đến rơi cả nước mắt. Tuy nhiên, nào có ích gì khi họ không mang lấy những tâm tình bên trong.

Nếu chỉ chạy theo hình thức và chỉ sống đạo trong nhà thờ, thiết tưởng chúng ta nên nhớ lại lời khuyên nhủ sau đây của thánh Giacôbê tông đồ:

– Anh em hãy thực thi lời Chúa, chứ không phải chỉ nghe suông mà thôi. Kẻ nghe mà không thực thi Lời Chúa cũng giống như một người soi gương. Hắn nhìn rồi bỏ đi và quên mất khuôn mặt mình như thế nào.

Phải chăng nhiều người trong chúng ta cũng đã nghĩ và làm như vậy?

Khi đi tham dự thánh lễ, họ chăm chú cầu nguyện thật sốt sắng. Ở trong nhà thờ, họ là những chú chiên ngoan. Thế nhưng, khi cánh cửa nhà thờ khép lại, ném họ vào giòng chảy cuộc đời, thì họ bỗng quên mất tất cả, họ vội hóa kiếp thành một loài lang sói: cũng gian tham, cũng độc ác, cũng thù oán…Họ chẳng bao giờ ý thức được rằng cuộc sống phải là như một thánh lễ nối dài. Họ chỉ sống đạo trong nhà thờ mà không sống đạo trong lòng cuộc đời. Hay nói cách khác, đời sống của họ dường như đã được chia thành những ngăn và đạo đức cũng chỉ là một ngăn nhỏ bé, hoàn toàn tách biệt, chẳng liên can và chẳng ảnh hưởng gì tới ngăn nghề nghiệp, ngăn nghĩ ngơi, năn ăn uống, ngăn gia đình, ngăn xã hội…

Nếu chỉ sống đạo một cách hời hợt bên ngoài như thế, thì Kitô hữu cũng như Kitô giáo sẽ chẳng thể nào trờ nên men trong bột, ánh sáng trong đêm tối, muối mặn trong thức ăn, hầu cảm hóa được gia đình, xã hội và những người chung quanh.

Đức tin không phải chỉ là một bộ quần áo đẹp chúng ta mặc vào trong những ngày lễ lớn khi đến nhà thờ, rồi sau đó, cởi bỏ và cất kỹ trong tủ. Trái lại đức tin phải bén rễ sâu và thấm nhiễm vào từng tư tưởng, từng lời nói và từng việc làm của chúng ta, như lời thánh Phaolô đã khuyên nhủ:

– Dù ăn, dù uống, dù làm bất cứ việc gì, anh em hãy làm vì Đức Kitô.

Trái đất xoay quanh mặt trời thế nào thì toàn bộ cuộc sống của chúng ta cũng phải xoay quanh Đức Kitô như vậy, để rồi chúng ta có thể nói lên như thánh Phaolô:

– Tôi sống, nhưng không còn là tôi sống, mà là chính Đức Kitô sống trong tôi.

Người Kitô hữu phải dám liều, dám hy sinh, dám dấn thân vào những môi trường xã hội để làm chứng cho Tin mừng. Người Kitô hữu phải sống đạo ở mọi nơi và trong mọi lúc. Hay nói một cách khác: trong bất kỳ hoàn cảnh nào, người Kitô hữu cũng phải sống Lời Chúa, tuân giữ những điều Ngài truyền dạy, như lời Ngài đã phán qua đoạn Phúc âm hôm nay:

– Ai yêu mến Thày, thì sẽ giữ lời Thày. Cha Thày sẽ yêu mến người ấy. Và chúng ta sẽ đến và ở trong người ấy. Trái lại, ai không yêu mến Thày, thì không giữ lời Thày. Và lời các con nghe đây không phải là của Thày, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thày.

Trong khi sống lời Chúa, thực thi những điều Ngài truyền dạy, chúng ta vừa làm chứng cho Tin mừng và biểu lộ được lòng yêu mến, trung thành và gắn bó của chúng ta đối với Chúa.

Để kết luận, tôi xin kể lại một mẩu chuyện như sau:

Ngày kia, Đức Khổng tử đã hỏi các học trò của mình:

– Các con có nguyện vọng gì về tương lai, thì hãy nói lên để chia sẻ cho mọi người cùng biết.

Trước hết, Tử cống liền nói:

– Con muốn làm một vị tướng đem quân tiêu diệt hết mọi kẻ thù cho đất nước được an bình thịnh vượng,

Tiếp đến, Tử lộ bèn thưa:

– Con muốn làm một nhà ngoại giao, đem ba tấc lưỡi đi giàn xếp mọi nỗi bất hòa giữa các dân các nước trong thiên hạ.

Còn Nhan tử, chần chừ một lúc rồi mới nói:

– Nguyện vọng của con là đem nhân nghĩa truyền bá sâu rộng, để mọi người thực thi câu tứ hải giai huynh đệ, bốn bể đều là anh em. Một khi đã yêu thương nhau, thì khỏi phải đem quân đi dẹp loạn, cũng như khỏi phải mang ba tấc lưỡi đi hòa giải…

Với chúng ta cũng thế. Hãy lắng nghe và thực thi Lời Chúa, nhất là tuân giữ giới luật yêu thương, nhờ đó bản thân chúng ta được hạnh phúc, gia đình chúng ta được hòa thuận, xã hội chúng ta được an vui, đồng thời nhờ đó chúng ta còn biểu lộ được lòng yêu mến và trung thành của chúng ta đối với Chúa như lời Ngài đã phán: Ai yêu mến Thày thì tuân giữ lời Thày.

Follow Me: